Nỗi Buồn Hoa Phượngcủa
Lê Bá Thông
Hải thắng chiếc xe đạp khi đến gần nhà của cô Bạch Hạc. Chiếc cổng sắt sơn màu đen không khóa. Hải xuống xe, từ từ đẩy chiếc cổng, tiếng kêu kẻo kẹt nhè nhẹ, anh liếc nh́n quanh. Anh đang đứng trước khu vườn lớn trồng đầy cây ăn quả rộng mênh mông bao quanh một biệt thự xây theo lối xưa.
Hải dựng chiếc xe đạp dựa dưới gốc cây xoài gần bậc thang đá dẫn lên cổng trước của căn nhà. Anh gơ nhẹ vào khung cửa rồi đứng chờ. Không có tiếng người ra mở cửa. Anh lại gơ nữa, lần này mạnh hơn. Chờ măi không thấy ai ra, anh đánh bạo vặn thử tay cầm then cửa. Cánh cửa không khóa, mở hé dưới sức đẩy của anh. Căn pḥng khách rộng lớn, bàn ghế sang trọng chưng dọn theo lối tây phương, mập mờ trong bóng tối của một buổi chiều vừa tắt nắng.
-"Có ai trong nhà không? Cô Hạc ơi"
Hải gọi vọng vào nhà sau. Vẫn không thấy ai lên tiếng, Hải đi ngang qua căn pḥng ăn, liếc nh́n ra phía sau nhà bếp. Chợt Hải nghe thoang thoáng tiếng nước chảy đâu đây, anh đi về phía đó. Tiếng nước chảy nghe lớn hơn như là ai đang tắm douche.
Anh mở hé cửa căn pḥng ngủ h́nh như của đàn bà th́ phải v́ thơm ngát mùi hương con gái. Anh vừa bước vào phía pḥng tắm vừa lo lắng và bồn chồn, nửa muốn thỏa măn ḷng ước muốn, nửa sợ bị bắt gặp th́ xấu hổ biết mấy.
Hải mở nhẹ cánh cửa pḥng tắm. Hồn anh như bay bổng lên tận chín tần mây, mặt anh nóng bừng lên như vừa uống một ngụm bia lớn mà thỉnh thoảng ba anh thường cho anh thử. Trước mắt Hải, sau tấm màn plastic trong veo là một thân h́nh tuyệt mỹ của một người vệ nữ ẩn hiện những đường cong đẹp kỳ diệu.
Đang say sưa chiêm ngưỡng nét đẹp thần tiên của người con gái, bỗng Hải nghe tiếng chân người đi phía ngoài pḥng khách, Hải hốt hoảng chạy ra phía nhà bếp, qua khỏi nhà sau, chạy ṿng ngang qua khu vườn, ra lấy chiếc xe đạp, nhảy vội lên, cong ḿnh trên bàn đạp, xả hết tốc lực vượt trên con đường đất. Xe chạy ngang qua mả Ông Trạng, trời bắt đầu tối, Hải cảm thấy như có bóng một người con gái, trong chiếc áo lụa màu trắng bay phất phơ trong gió đang đuổi theo và với tay về phía Hải. Anh hoảng hồn đạp mạnh thêm và lách về một bên. Xe anh vấp phải ḥn đá và anh té xuống đất.
Hải giật ḿnh tỉnh dậy, ngực vẫn c̣n nặng như bị ai đè, mồ hôi đổ đầy ḿnh giữa cơn nóng của buổi trưa tháng tư xứ Huế. Hải trở về với hiện tại, nh́n đồng hồ treo tường, hoảng hốt : "Chết rồi, mau lên kẻo trễ học lớp Anh văn giờ đầu". Hải vội vàng mặc áo quần, đầu óc vẫn c̣n bị ám ảnh bởi cơn mộng đẹp, giấc mơ mà anh không bao giờ muốn thức dậy.
Trường Trung học nằm gần nhà anh trên con đường Ngự Viên, qua khỏi cầu Đông Ba, quẹo phía tay mặt là đến nơi. Hải dựng vội chiếc xe đạp vào cái giá để xe, không thèm khóa xe lại, chạy lên lầu hai, nhảy hai ba tầng cấp một lần, suưt chút nữa th́ đụng vào thầy San, Giám thị đang đi kiểm soát. Hải đi chậm lại khi gần đến lớp học, anh bị trễ mất khoảng mười phút. Cô Bạch Hạc vẫy tay bảo anh đi vào chỗ ngồi khi thấy anh rụt rè nhón nhén đi vào lớp. Mặt anh đỏ lên khi chạm ánh mắt nghịch ngợm của mấy cô cậu bạn học cùng lớp đang nh́n ḿnh. Anh nhớ chỉ nói lí nhí vài câu với cô giáo dạy Anh văn, rồi ngồi vào ghế.
Cô Tôn Nữ Bạch Hạc có thói quen đi vào lớp trước khi giờ học bắt đầu và học sinh thường xin nói chuyện với cô cho đến lúc nghe tiếng kẻng báo hiệu. Cô thích mặc áo dài màu tím hoa sim, thỉnh thoảng cô mặc chiếc váy dài quá đầu gối cũng màu tím hay nhạt hơn một tí. Cứ ngày nào cô mặc jupe là Hải thấy ghét mấy thằng bạn trai "trời đánh" kinh khủng. Tụi nó làm ǵ mà cứ giả vờ rơi viết ch́ hoặc giấy viết bài hoài, rồi cúi xuống lượm để nh́n lén đôi chân trắng hồng của cô giáo.
Không biết cô Hạc có để ư không mà Hải thấy cô đứng giảng bài nhiều hơn là ngồi tại chiếc bàn kê trên bục cao và nếu cô có ngồi th́ hai chân cô cũng tự động gác chéo lại về phía sau.
Cô Hạc bắt đầu về dạy Anh văn lớp đệ nhị trường Trung học này từ hơn sáu tháng nay, thay thế một thầy giáo đổi qua dạy ở Quốc học. Cô tốt nghiệp trường Đại học Sư phạm Sài g̣n cách đây hơn hai năm, được học bổng qua Anh quốc sau khi ra trường và vừa trở về nước, sau đó xin ra dạy học tại đây để được gần gia đ́nh cha mẹ.
Kể từ ngày cô về dạy, học tṛ con trai ít lấy cớ kêu là bị bịnh tức ngực hay nhức đầu để khỏi phải đi học giờ Anh văn khô khan như trước nữa. Lớp Anh văn luôn luôn đầy ấp, vui vẻ và các ông trời nhà ta bắt đầu "how are you?" hay là " to be or not to be" trong tuyệt phẩm "Hamlet" của "Shakespeare" luôn miệng, cứ như " Ăng Lê " thứ thiệt.
Hải thấy ghét tụi nó lắm, nhất là thằng Dần, cứ chạy theo xin điểm cô giáo hoài, nào là mở cửa, mang hộ sách vở cho cô, lâu lâu lại đem cành hoa hồng cắm trong ly nước để trên bàn giấy cho cô trước khi lớp Anh văn bắt đầu.
Cô Bạch Hạc cũng có vẻ thích học tṛ của cô lắm. Cô không để ư nhiều đến cái tính nghịch ngợm- "nhất quỉ, nh́ ma, thứ ba học tṛ" -, chỉ cần học tṛ chăm chú trả bài và tiến bộ là cô thỏa măn rồi. Cô đang c̣n trẻ, h́nh như mới trên dưới hai lăm tuổi, tuổi của người "đàn bà trẻ con", muốn được cưng chiều và chiêm ngưỡng. Cô Hạc muốn làm ḿnh ra vẻ lớn hơn tuổi nên cô vén tóc lên cao, đưa chiếc cổ thon và đẹp, cô mang đôi kính có lẽ để trang điểm hơn là kính cận thị. Mắt cô nhí nhảnh, như muốn mĩm cười khi nh́n người khác. Đôi môi trái tim, hồng ươn ướt hơi xếch lên nũng nịu thách đố và mời mọc những chàng trai đa t́nh mà Hải là một trong những thanh niên ấy.
Hải cảm thấy ḷng ḿnh xao xuyến mỗi khi nh́n trộm và chạm phải ánh mắt của cô. Anh cứ muốn thuyết phục ḿnh là cô Hạc chỉ lớn tuổi hơn ḿnh một tí thôi, chứ không chấp nhận ḿnh nay mới có mười bảy tuổi rưởi, đến tháng mười này mới được mười tám tuổi. Tiếng kẻng báo hiệu tan trường vừa đánh lên, học tṛ vội vă ra về, người đi xe gắn máy, người đi xe đạp, kẻ đi bộ, rất là rộn rịp vui vẻ. Hải vừa lấy chiếc xe đạp, dắt ra phía cổng trường, anh nh́n quanh, như muốn t́m xem cô giáo Hạc đă lấy chiếc xe Mini-Vespa của cô ra chưa. Hải không thấy chiếc xe, anh ngạc nhiên lắm. Khi ra đến cổng trường, Hải thấy một chiếc xe Jeep quân đội đang đậu phía bên kia đường, trên xe, một người Sĩ quan trong bộ chiến phục rằn ri đang ngồi trước tay lái, có vẻ đang chờ đợi người nào.
Hải dựng xe tại hàng rào cạnh cổng trường và ṭ ṃ đứng dưới tàng cây trứng cá nh́n về chiếc xe Jeep. Từ trong văn pḥng của trường, Hải thấy cô Hạc bước ra, đứng lại một giây như t́m ai, rồi bước nhanh về phía chiếc xe đang đậu. Người mặc quân phục chờ cô Hạc đến gần, ông ta bước xuống xe. Hai người nói ǵ với nhau, Hải nghe không rơ lắm, chỉ thấy hai người cười rất vui vẻ, rồi cô Hạc leo lên ngồi vào ghế và chiếc xe rú máy chạy ngang qua chỗ Hải đang đứng lặng người, bực bội trong ḷng.
Hải nh́n theo bóng chiếc xe xa dần trong bụi đường một hồi lâu, buồn bă như vừa mất một cái ǵ quí giá trong đời ḿnh. Một cảm giác ghen tuôn, giận hờn dâng lên trong ḷng của người thanh niên mới lớn, một thứ t́nh cảm lạ lùng, vừa bồng bột, vừa lăng mạn. Hải thấy tự ái bị xâm phạm một cách không giải thích được, anh tự nhủ ḷng ḿnh là từ nay sẽ không nói chuyện với cô Hạc nữa. Rồi anh tự thấy ḿnh vô lư, cô Hạc đâu phải là người riêng của ḿnh, vả lại ông Sĩ quan đó có thể là anh hay là người bà con, hoặc chỉ là người bạn của gia đ́nh mà thôi. Hải rất vừa ḷng với lư luận này của anh và hy vọng điều này đúng như ḿnh dự đoán. Anh ra về, thờ thẫn nhấn bàn đạp lên dốc cầu Đông Ba với tâm trạng bối rối, bồi hồi.
Khoảng một tuần lễ sau, khi cô Hạc bước vào lớp học, cả lớp im lặng v́ thấy cô không vui, mắt cô c̣n đỏ như vừa mới khóc.
Suốt giờ học, sau khi giảng bài và ra đề tài cho cả lớp làm, cô chống tay vào cầm, ngồi đăm chiêu. Tất cả học sinh biết là cô đang có chuyện buồn nhưng không đứa nào dám hỏi, sợ cô khóc. Cuối cùng thằng Dần, phải, lại thằng Dần nữa, chờ đến khi gần hết giờ học và cô đi ngang qua để thu bài tập, nó hỏi cô Hạc lư do làm cho cả lớp khổ sở v́ cô trong buổi học hôm nay. Cô tức tưởi không cầm được nước mắt và cho mọi người biết là con mèo cưng của cô bị bệnh chết tối hôm qua.
Cả lớp thở phào nhẹ nhơm và nhao nhao đề nghị, mấy cô gái th́ nói làm lễ chôn thiệt lớn, mấy thằng "trời đánh" th́ nói mèo dễ thành tinh lắm, nó về nhảy lên giường hằng đêm. Báo hại làm cho cô Hạc tưởng thiệt, sợ quá cở và nói là đă chôn đàng hoàng ở sau nhà và sẽ cầu nguyện để nó không về quấy phá cô. Riêng Hải, anh đă có sẵn sàng trong đầu một ư định mà anh chắc là cô Hạc sẽ bớt buồn v́ anh không muốn nh́n thấy cô Hạc khóc.
Ngày hôm đó trời trong xanh, mây trời đi vắng, gió từ sông Hương thổi lên mát rượi. Lâu lắm Hải mới thấy có một ngày thật dễ chịu như hôm nay, có lẽ cũng nhờ những trận mưa giông trong ngày thứ năm và thứ sáu vừa qua.
Hải móc chiếc lồng chim mà Hải đă mua lại của thằng Quang, trên chiếc tay cầm của chiếc xe đạp. Hải đă tháo bỏ những đồ ở trong lồng để nhốt con mèo con màu tam thể mà Hải đă năn nỉ xin chú Tam cho anh, v́ con mèo mẹ vừa sinh ra năm con cách đây ba tuần lễ.
Vừa đạp xe về hướng nhà của cô Hạc nằm cuối đường Minh Mạng, Hải vừa thích thú nghĩ đến khuôn mặt rạng rỡ, vui mừng khi nhận món quà này của Hải. Khi xe đi ngang qua ngă ba Ông Trạng, Hải cấm cúi đầu đạp nhanh hơn v́ nhớ lại giấc mơ hôm trước.
Nhà của cô Hạc đă thấy hiện ra trước mặt, Hải thấy bồn chồn trong ḷng, không biết sẽ mở lời như thế nào. Đâu có tự nhiên đến nhà cô giáo như thế này, biết cô Hạc có buồn ḷng không v́ ḿnh đường đột không xin phép trước? Rồi liệu mấy tên bạn học có cười khi chúng nó biết Hải xin t́nh thương như thế này không?
Vừa suy nghĩ, Hải đă đến trước cổng nhà cô giáo. Anh nh́n vào sân, vẫn chiếc xe Jeep hôm trước đậu trước sân nhà. Anh ngần ngừ định thay đổi ư kiến th́ đă nghe tiếng cười của cô Hạc đang từ trong nhà bước ra, bên cạnh là một người đàn ông dáng dấp to lớn và da mặt sạm nắng, đang nắm tay cô Hạc sánh bước đi ra phía Hải đang đứng, tay hơi run nhẹ, cầm chiếc lồng đựng con mèo tam thể.
Khi nhận ra món quà của Hải đang cầm, cô Hạc bỏ tay người đàn ông, chạy tới và ngồi xuống trước chiếc lồng, ôm con mèo ra, vui mừng nựng nịu. Bao nhiêu lo âu tan biến trong ḷng Hải, một niềm vui dâng lên cùng với nỗi vui của cô giáo. Sau đó cô Hạc giới thiệu người đàn ông với Hải:
-" Đây là anh Hoàng, Trung úy Hoàng, ư trung nhân của cô, và đây là Hải, học tṛ của em." Hoàng bắt tay và cám ơn Hải về con mèo. Cô Hạc mời Hải vào nhà uống nước và ở lại chơi với hai người, nhưng Hải từ chối, viện cớ là có người bạn đang chờ ở nhà nên phải về. Cô Hạc cám ơn một lần nữa và tiển Hải ra cổng, tay ôm con mèo tam thể vào ḷng.
Khi đạp xe qua ngă ba Ông Trạng, Hải quên mất câu chuyện ma và giấc mơ, anh đang nức nở, nước mắt chảy dài xuống đôi má của người thanh niên đoạn trường v́ mối t́nh học tṛ ngang trái, một chiều.
Trên bầu trời đang ngả về chiều, những cánh chim vạc đang soải cánh bay về núi, để lại sau lưng những tiếng kêu cô đơn như muốn chia sẻ nỗi niềm của một con người thất vọng.
Hôm nay là ngày thi của tam cá nguyệt cuối cùng trước khi niên khóa chấm dứt, lớp học môn Anh văn thi vào giờ cuối trong ngày. Các học sinh cắm cúi và chăm chú làm bài. Cô Hạc, hai tay khoanh trước ngực, đi lên xuống giữa hai dăy ghế để kiểm soát và trả lời những câu hỏi của học sinh. Khi đi ngang qua dăy ghế thứ ba, chỗ Hải ngồi, cô mỉm cười khi thấy Hải ngước lên nh́n cô, rồi bỗng cô dừng lại và ngạc nhiên khi thấy bên cạnh bài thi, trên một mảnh giấy nháp ḍng chữ viết nghiêng "Romeo and Juliet " bên dưới có một h́nh trái tim rướm máu. Cô ngạc nhiên là v́ trong bài thi không có đề tài liên quan đến câu chuyện t́nh bất diệt này. Cô vừa đi lên bàn giấy vừa suy nghĩ vừa thắc mắc. Cô nhớ đến cử chỉ và nét mặt thất vọng lẫn bất măn của cậu học tṛ dễ mến và lớn hơn trước tuổi này, trong ngày hôm ấy khi anh ta được giới thiệu với vị hôn phu của cô tại trước cổng nhà.
Đă nhiều lần cô thấy hơi thẹn thùng khi bắt gặp ánh mắt đắm đuối, kín đáo nh́n trộm cô của chàng thanh niên đẹp trai, có vóc dáng của một thư sinh lăng mạn. Mỗi lần khi chấm bài của học sinh, Bạch Hạc thường dừng lại và đọc ḍng chữ của cậu này lâu hơn bài của những người khác. Một thứ t́nh cảm lạ lùng, đă nhiều lần xâm chiếm tâm hồn của người con gái thích được chiêm ngưỡng, giống như người họa sĩ thích người khác thưởng thức bức tranh vẽ tuyệt đẹp của ḿnh. Nàng cảm thấy tự ái được thỏa măn để rồi Bạch Hạc ngại ngùng khi ư tưởng tội lỗi đến trong tâm tư của nàng. Tiếng kẻng báo hiệu giờ thi đă chấm dứt, cô giáo đi quanh thâu bài, học tṛ mặt mày đăm chiêu, thu dọn sách vở ra về. Hải nhặt những giấy tờ rơi trên sàn lớp học, vừa nh́n lên th́ thấy cô Hạc đang đứng trước mặt, tay cầm một gói quà:
-"Cô tặng Hải cuốn sách này để cám ơn Hải về con mèo và cảm t́nh của Hải đối với...Hạc, ừ.ừ...cô Hạc và anh Hoàng."
Cô giáo để gói quà trên bàn rồi vội vă đi nhanh ra khỏi lớp trước khi Hải có th́ giờ ngỏ lời cám ơn.
Trường tổ chức một buổi cắm trại trên đồi Thiên An vào cuối tuần cho học sinh hai lớp đệ nhất và đệ nhị và các giáo sư của trường, để những học sinh lớp trên có dịp gặp nhau trước khi niên khóa chấp dứt vào tuần tới. Sau những tṛ chơi thể thao, một cuộc thi tài giữa hai lớp để t́m kho tàng chôn dấu của ông hiệu trưởng, được sự tham dự của các giáo sư, chia từng toán nhỏ cho mỗi lớp.
Mỗi toán được phân phát một bản đồ chỉ chỗ kho tàng được đánh dấu bằng mật hiệu. Cô Bạch Hạc và Hải cùng ba người khác ở trong một nhóm, họ nghiên cứu bản đồ rồi chia tay nhau đến điểm hẹn kế tiếp. Hải và Hạc đi bên nhau không nói ǵ cả.
Hôm nay Hạc mặc một chiếc quần Jean bó người, phô bày những nét đẹp tự nhiên của "người đàn bà con gái", chiếc áo thun màu tím nhạt bó sát tấm thân h́nh nẩy nở của người đẹp mới lớn. Đây là lần thứ hai Hải thấy Hạc thả mái tóc thề ngang vai, nước da ửng hồng khỏe mạnh, nổi hẳn lên dưới làn tóc huyền óng mượt, làm Hạc khác hẳn, không c̣n là một cô giáo nghiêm trang mà là một cô gái đẹp tràn đầy nhựa sống, của một thiếu nữ đang thèm được yêu. Khi đến gần một con suối nhỏ bên rặng cây tùng, cô Hạc dừng lại, ngồi xuống cạnh bờ suối rồi ra dấu cho Hải ngồi xuống cạnh bên ḿnh.
Hải ngần ngừ và rụt rè từ từ chống tay ngồi xuống, bị mất thăng bằng Hải suưt té lên người của cô Hạc, rất may là Hạc nhanh tay đỡ kịp, nên thân h́nh Hải chỉ dựa nhẹ vào vai bên mặt của nàng thôi. Tóc Hạc nhè nhẹ chạm vào má của Hải, mùi thơm trinh nguyên của người con gái sắp lấy chồng, phảng phất vào cảm giác đê mê, quyến luyến làm cho mặt Hải nóng bừng lên như trong giấc mơ ngày đó.
Hạc khẽ nhích đầu sang bên trái và ngước mắt nh́n Hải, mĩm cười.
Thấy Hải im lặng và đăm chiêu, Hạc cất tiếng để xóa tan sự ngượng ngùng giữa hai người:
-" Tại răng Hải im lặng dữ rứa? Có điều chi làm cho Hải suy nghĩ phải không?"
Vẫn cái giọng Huế đặc biệt dễ thương muôn thuở. Hải do dự... rồi nói thật ḷng ḿnh:
-" Dạ có chi mô, Hải đang suy nghĩ về những ngày nghỉ hè sắp tới, phải xa bạn bè... xa cô, Hải buồn."
-" Chỉ có hơn hai tháng thôi mà, Hạc dự trù sẽ lên Đà Lạt chơi, c̣n Hải có đi mô không?"
Hải không trả lời, anh ta có nghe ǵ đâu ngoại trừ đây là lần thứ hai, Hạc xưng tên thay v́ tiếng cô đi trước. Hải thích được nghe cách xưng hô như rứa hoài.
-" Hải có định đi mô không?"
Hạc lại hỏi thêm một lần nữa. -" Hải định đi lính, Hải định vào Thủ Đức khi nghỉ hè xong."
Hải nh́n thẳng vào mắt Hạc vừa trả lời. Thái độ Hạc đổi khác trong giọng nói của cô:
-" Hải nói chi, đi lính, răng lại phải đi lính? Hải đang c̣n đi học mà, Hải đang c̣n trẻ mà..."
Hạc bụm miệng lại như lỡ lời hay để che dấu một sự bất măn trong ḷng ḿnh.
-" Chớ bộ Hải giận Hạc hay răng mà lại bỏ đi lính?"
Hải chưa kịp trả lời th́ Hạc đă ôm mặt chạy về phía rừng thông bên đồi. Suốt ngày chúa nhật, Hải không thấy cô Hạc ở đâu nữa, nghe nói cô có việc phải về nhà sớm hơn dự định.
* * * * *
Hải t́nh nguyện vào trường Trừ bị Thủ Đức khi niên khóa tới bắt đầu lúc Hải vừa đúng mười tám tuổi.
Cô Hạc và Trung úy Hoàng làm đám cưới rất là đơn giản v́ Hoàng phải lên đường nhận nhiệm vụ mới tại Pleiku. Sau đó Cô Hạc nghỉ dạy học ở Huế để theo chồng lên vùng Cao nguyên nắng cháy.
Mùa hè đỏ lửa bảy hai đă làm cho nhiều người trở thành góa phụ.
Trận đánh tại Hạ Lào đă mang lại tấm khăn tang trên đầu cô giáo Anh văn thuở nào.
* * * * *
Hạc ngồi trên chiếc xe xích lô từ Bệnh viện Huế đi về hướng cầu Trường Tiền. Bên cạnh cô là hai đứa nhỏ xinh xắn. Một trai giống cả cố Đại tá Hoàng như đúc, c̣n cô con gái th́ có đôi mắt và làn môi của mẹ.
Xe vừa qua khỏi trước đài Phát thanh Huế, Hạc nghe tiếng người đàn ông gọi rối rít:
-" Hạc, cô Hạc, cô Hạc..."
Hạc nh́n về phía chiếc xe Jeep chạy ngược chiều rồi nói anh phu xích lô dừng xe lại để chờ.
Chiếc xe Jeep Quân đội quẹo ngược trở lại. Hạc nhận ra người lái xe, trong bộ chiến phục ngụy trang và đội mủ Beret màu đỏ của Binh chủng nhảy dù, một bông mai trắng và gạch nhỏ màu vàng trên cổ áo trận. Xe đậu lại, người đàn ông nhảy vội xuống xe, chạy về phía ba mẹ con đang ngồi chờ trên chiếc xích lô.
-" Hải, có phải Hải không rứa?"
Hạc giọng run run khi nhận ra người học tṛ mười lăm năm không gặp.
-" Dạ thưa cô, phải rồi, Hải của lớp Anh văn mười mấy năm trước đó thưa cô Bạch Hạc."
Hải vừa mừng rỡ trả lời vừa nheo mắt về phía anh phu xe xích lô đang ngạc nhiên nh́n họ, khi nghe hai người xưng hô với nhau như vậy.
Bỗng nhiên Hải ngừng lại, không nói thêm khi Hải nh́n thấy chiếc băng đen trên ngực áo dài của Hạc và trên chiếc áo lạnh của hai đứa bé.
-" Dạ...thưa cô, thầy..." Hải ngập ngừng không biết nói sao nữa.
Bạch Hạc ngắt lời vừa gật đầu như đă hiểu ư của Hải, giọng cô run run, hai tay ôm hai đứa con vào ḷng:
-" Phải rồi, nhà tôi vừa mất khoảng hơn hai tháng nay và tôi đă quyết định nghỉ dạy học, dọn về nhà cũ ở đường Minh Mạng lúc trước. Cha mẹ tôi đă qua đời sau tết Mậu Thân, để lại căn nhà cho em trai tôi, nay tôi về đây để sớm tối chị em có nhau và lo cho hai cháu nhỏ."
Hạc lau nước mắt đang chảy ḍng xuống hai g̣ má gầy hơn trước.
Hải xin phép cô Bạch Hạc để đưa ba mẹ con về nhà. Anh trả tiền và cám ơn người phu xe rồi hai tay bồng hai đứa con của Hạc qua xe Jeep của ḿnh. Khi xe chạy qua ngă ba Ông Trạng, Hạc hỏi tại sao xe chạy quá nhanh. Hải mỉm cười giảm bớt tốc độ và không muốn trả lời cho cô giáo biết về giấc mơ lăng mạn ngày xưa của cậu học tṛ mới lớn và nhiều tưởng tượng.
Bạch Hạc rót nước trà mời Hải uống và hỏi thăm để biết Hải đă làm ǵ trong mười lăm năm qua. Hải ngồi nh́n cô giáo dạy Anh văn của ḿnh, nay đă già đi trước tuổi. Đôi môi không c̣n nũng nịu nhiều như lúc trước, nhưng ẩn hiện đâu đây, ánh mắt của ngày xưa cũ, muốn cười khi nh́n người đối diện. Hải cảm thấy như ḿnh ôm chặt thêm vào ḷng bé Thủy, con gái của Hạc, đang thiu thiu ngủ trong ṿng tay, với nỗi niềm bâng khuâng trống vắng. Anh cúi xuống hôn vào vầng trán thơ ngây của đứa bé gái, mắt nh́n say đắm về phía Bạch Hạc, đang lau mắt, quay nh́n về hướng khác.
Xe của Thiếu tá Hải vừa qua khỏi ngă ba Ông Trạng, anh dừng xe lại ngay giữa đường, bước xuống xe, nh́n quanh quẩn như muốn t́m ḥn đá trong giấc mơ thuở học tṛ, anh lượm một viên đá lớn nhất, tung vào bụi rậm.
-" Để lần sau không làm ḿnh phải thức giậy từ giấc mộng đẹp."
Hải mĩm cười vừa nói cho chính ḿnh nghe. Anh lái xe về hướng cầu Đông Ba, ḷng bâng khuâng vương vấn... Hải nghĩ đến Huyền - vợ của Hải - giờ này có lẽ đang lo bửa cơm chiều cho Hải và ba đứa con của hai người.
Xe chạy ngang qua ngôi trường cũ, trên sân trường, những cây phượng bắt đầu nở hoa, báo hiệu ngày tan trường sắp đến. Những cành hoa phượng vĩ đỏ thắm, hoa của học tṛ, hoa của những chuỗi ngày mơ mộng, của những mối t́nh lăng mạn, ngây thơ sống măi trong ḷng của thanh niên, thiếu nữ đất Thần kinh ngàn năm văn vật thương mến.
Tiểu bang Virginia, mùa hè năm 2007

Ngâm Thơ "Em Là Tôn Nữ"


(Trở lại trang Mộng Đời)
|