
T́nh Trong Thời Chiếncủa Lê Bá Thông
Chiếc xe xích lô dừng lại trước một khách sạn loại chung cư, được biến cải lại thành những căn pḥng cho ngoại kiều, lính Đại Hàn, lính Phi, lính Mỹ thuê tháng. Từ trên chiếc xe xích lô bước xuống là một cô gái Việt nhỏ nhắn, tóc cột lên cao, mặt mày xinh xắn, nhí nhỏm, lấy tiền trong xách tay ra trả tiền cho anh phu xe.
Chờ cho chiếc xe đi khỏi, Hoa - tên cô gái vừa tṛn hai mươi tuổi - nh́n chung quanh xem thử có người nào để ư đến sự hiện diện của ḿnh tại nơi này không, rồi mới vừa đi vào khách sạn, vừa cất chiếc kính mát trong chiếc xách tay.
Hoa bước lần cầu thang, đi lên đến tầng lầu ba, như đă quen thuộc lối đi, cô dừng lại trước cửa pḥng mang số 32, cô gơ nhẹ vào cánh cửa, rồi lại nh́n quanh như sợ ai bắt gặp. Chờ một hồi lâu, nàng lại gơ cửa mạnh hơn có vẻ hơi bực ḿnh.
-" Cô muốn kiếm ông Han phải không?"
Tiếng của người Quản lư khách sạn hỏi từ phía cầu thang. Hoa quay người về phía người đàn ông đeo kính cận:
-" Dạ thưa bác phải, cháu là người...ừ... quen của ông ấy."
-" Tôi biết, tôi nhận ra cô ngay."
Ông ấy ngừng lại rồi lấy trong túi áo ra một phong b́ và đưa cho Hoa.
-" Ông Han nhờ tôi chuyển lá thơ này cho cô khi cô tới đây. Ông ấy nói là ông được lệnh phải ra tŕnh diện gấp tại đơn vị mới nghe đâu như là ở gần Hội An, Quảng Nam ǵ đó th́ phải, nên không thể chờ cô được."
Hoa vừa nhận lá thư vừa run run giọng:
-" Dạ ông ấy có nói là khi nào ông trở lại không ạ?"
-" Không cô à, ông Han thu dọn và trả pḥng rồi chờ xe Jeep đến đón ông ta ra phi trường, thật đáng tiếc, ông ấy dễ thương và đàng hoàng quá mà."
Ông Quản lư có vẻ rất thành thật khi nói về người Sĩ quan Đại Hàn đă thuê pḥng ngủ của ông hơn một năm nay.
Hoa cám ơn người Quản lư và thẫn thờ đi xuống cầu thang. Ra đến ngoài đường Hoa bật khóc, nàng đứng dựa người vào cột đèn bên đường cạnh trạm chờ xe buưt và xé lá thư ra đọc. Một tập giấy bạc năm trăm dày cộm rơi xuống mặt đường. Hoa cúi xuống nhặt từng tờ giấy bạc một cách lơ đểnh, bỏ vào ví xách tay, rồi tiếp tục đọc lá thư từ giă của người chồng hờ ngoại quốc mà Hoa đă chung sống trong khoảng hơn mười tháng nay. Hoa càng khóc tức tưởi khi đọc xong lá thư. Nàng cảm thấy càng giận đời và rồi xé nát lá thư, vất thật mạnh xuống rảnh cống dưới chân nàng.
Hoa cảm thấy buồn nôn, một cảm giác thật khác lạ mà Hoa đă lo sợ nó trở thành sự thật hơn hai tuần lễ vừa qua. V́ thế hôm nay Hoa mới đến đây để tin cho Han biết về triệu chứng này. Hoa lo âu v́ sợ là nàng đă mang thai với Han. Nàng đâu có dám nói cho mẹ ḿnh hay, v́ sợ bà mách lại với bố th́ chết mất, v́ bố của Hoa rất ghét Han, cứ mỗi lần ông thấy Hoa dẫn người ngoại kiều này về nhà là ông ta bỏ lên lầu, không thèm xuống cho đến khi nào Han đi về. Mặc dầu thế nhưng khi Hoa đưa tiền cho ông mua rượu và nói là của Han, ông vẫn lấy như thường.
Cơn mệt càng nhiều thêm và Hoa cảm thấy mồ hôi rịn ra đầm đ́a trên trán, Hoa choáng váng vịn vào thân cột đèn, nhưng sẩy tay và nàng nhào về phía trước ra khỏi lề đường té vào những người đang đi xe đạp. Trước khi ngất xỉu, Hoa nghe thoang thoảng bên tai, tiếng máy xe Jeep thắng gấp và tiếng người đàn ông la hốt hoảng bảo gọi xe cứu thương.
Không biết Hoa đă bất tỉnh bao lâu, trong cơn mê nàng trở về với những biến cố đă liên tục xảy ra trong ba năm qua kể từ ngày Hoa mới vừa tṛn mười bảy tuổi.
Nàng mơ màng nhớ lại chiều hôm đó, một chiều thứ bảy, cha mẹ nàng đi ăn đám giỗ tại người bà con ở xóm chợ Mới, gần cầu Bóng trên đường đi qua Đồng Đế. Nàng vừa từ pḥng tắm sau nhà đi ra, chiếc khăn tắm đang choàng ngang trên người, vừa vào pḥng ngủ của nàng để mặc áo quần vào. Hoa nghe tiếng cửa mở ở nhà ngoài, nàng rất ngạc nhiên, v́ bố mẹ măi đến khuya mới về và chú Toàn tối nay phải đi làm tại khách sạn.
Toàn lớn hơn Hoa khoảng tám tuổi, người lùn tịt, to con, lưng u thịt bắp giống như dân ruộng. Hắn được bố của Hoa cho ở trọ v́ nghe đâu hắn là bà con ǵ thật xa với bà nội của nàng. Bố nàng gặp hắn đâu ngoài phố cách đây khoảng hơn năm tháng và cho về ở để chia tiền thuê nhà.
Ai vậy ḱa, Hoa nghĩ trong đầu và hơi lo sợ v́ chỉ có một ḿnh nàng ở trong nhà, ăn trộm chăng?
Nàng vừa tṛng chiếc áo thun qua đầu, hai tay c̣n nắm chiếc áo, th́ bỗng nhiên mặt mày nàng tối sầm lại như có ai chụp đầu nàng bằng một chiếc bao, hay cái ǵ làm Hoa không thể vùng vẫy được. Hoa cố la lớn nhưng sợ quá không ra tiếng. Thế rồi nàng cảm như có một sức mạnh đẩy nàng lên giường, nàng ngửi thấy mùi rượu xông lên nồng nặc.Ơ Chiếc quần lót bị kéo xuống thật mạnh, tuột ra khỏi hai chân nàng và rồi Hoa cảm thấy đời con gái của nàng đă bị xâm phạm một cách tàn nhẫn, phũ phàng.
Tất cả biến cố buồn tủi này chỉ xảy ra trong một thời gian ngắn, tên say rượu có vẻ thỏa măn, đứng dậy bỏ nàng nằm trần truồng trên giường.
Khi Hoa tháo được chiếc bao ra khỏi đầu th́ tên khốn nạn đă xô cửa sau, chạy ra ngoài và biến dạng trong dăy hành lang tăm tối của khu nhà ở. Hoa vừa khóc vừa cảm thấy đau khổ và xấu hổ cả tâm hồn. Nàng cố gắng h́nh dung ra kẻ đă đoạt phá sự trinh trắng của đời nàng, nhưng không thể nhớ được v́ quá phân vân và sợ hăi. Hoa chỉ nhớ là sau đó nàng vào lại trong pḥng tắm, dùng xà pḥng rửa lui tới nhiều lần với ước mong vết nhơ sẽ biến sạch đi.
Hoa dấu không cho bố mẹ biết việc này v́ sợ không biết hậu quả sẽ như thế nào. Me th́ dễ, nhưng mà bố th́ rất bất thường, nhất là khi ông ấy uống rượu vào th́ ông hay hành hạ vợ con lắm.
C̣n Toàn th́ kể từ hôm đó nó không về nhà nữa, hắn bỏ đi không một lời từ giă với bố của Hoa, áo quần cũng không về lấy. Mấy ngày sau, bố Hoa đến hỏi chỗ khách sạn mà Toàn được thuê làm lao công chùi dọn, th́ được biết hắn đă bị đuổi cách đây mấy ngày v́ cứ say rượu trong khi đang làm việc.
Tính t́nh của Hoa thay đổi rất nhiều kể từ biến cố trong đêm đó. Từ một cô gái hay vui đùa với bạn bè và thích giúp đỡ người khác, nay mẹ của Hoa ngạc nhiên khi thấy con gái ḿnh trở thành ít nói và tránh mặt bạn bè. Đôi lúc bà bắt gặp con ḿnh, sau khi tắm rất lâu hơn thường lệ, vào pḥng đóng cửa lại, rồi trần truồng đứng trước gương như người mất hồn, như chiêm ngưỡng thân h́nh đẫy đà nẩy nở của cô gái mười tám. Khi bị mẹ hỏi về thái độ kỳ lạ đó, Hoa nh́n bà, không trả lời, mỉm cười như người mất trí rồi từ từ mặc áo quần vào.
Hoa tiếp tục đi học nhưng bị trượt tú tài một, nên bố nàng giận, đánh cho một trận v́ nói là Hoa ham chơi để thi rớt. Ông ta bắt nàng nghỉ học đi kiếm việc làm để giúp gia đ́nh, nói là gia đ́nh nhưng thật ra là để giúp ông có tiền uống rượu .
Kể từ ngày bị giải ngũ v́ bị thương tích cụt mất ba ngón tay của bàn tay trái, trong khi dạy học viên tháo gỡ ḿn bẩy, ông Trung sĩ Huấn luyện viên trường Đồng Đế trở thành khó tính và bất măn với mọi sự trên đời, kể cả với cô con gái độc nhất. Rồi ông bắt đầu uống rượu để giải sầu. Bao nhiêu tiền mẹ cô kiếm được trong cửa hàng bán ngoài chợ, ông lấy hết để mua rượu. Thế rồi Hoa phải đi làm đủ mọi việc để kiếm tiền cho gia đ́nh, nào là thư kư, thợ may, bán hàng dạo...
Cách đây một năm khi cuộc chiến lan tràn, người ngoại quốc đổ xô vào đất nước khốn nạn v́ chiến tranh này, đồng bạc dollar trở thành một thứ nam châm thu hút những người con gái như Hoa. Hoa xin vào làm tại một Câu Lạc Bộ của Mỹ tại Nha Trang. Với một thân h́nh nẩy nở, một khuôn mặt đẹp dễ thương của người thiếu nữ Việt Nam, dần dần Hoa bắt đầu trở thành "gái riêng hay là gái bao", của những người ngoại quốc. Tụi nó trả tiền nuôi Hoa hằng tháng, cho đến ngày nàng gặp Han, một Sỉ quan Đại Hàn đồn trú tại phía bắc Đồng Đế. Han và Hoa ở với nhau như vợ chồng và Hoa đă đưa anh này về nhà giới thiệu với cha mẹ và ăn cơm nhiều lần tại đây. Sau gần mười tháng chung sống, Hoa mơ mộng một ngày nào đó như lời hứa của Han, ông ta sẽ đưa Hoa về làm lễ cưới tại quê nhà v́ ông thành thật yêu Hoa. Thế mà bây giờ, trong khi Hoa đang lo sợ ḿnh đă mang thai, Han lại bỏ nàng trốn chạy đi như những tên ngoại kiều bạc t́nh, mất dạy khác.
Tiếng động đâu đây làm cho Hoa chợt tỉnh dậy, nàng thấy đầu vẫn c̣n choáng váng và miệng khô đắng. Hoa nghe tiếng ai nói:
-" H́nh như cô ấy đă tỉnh dậy" và Hoa mở mắt ra nh́n.
Hoa thấy hai người, một người đàn bà có lẽ là Y tá và người đàn ông trong bộ chiến phục rằn ri. Cô Y tá đi đến cạnh giường, tươi cười hỏi Hoa:
-" Cô cảm thấy thế nào? có c̣n mệt lắm không? Bác sĩ nói cô bị xúc động nhiều và v́ cái thai nó hành nên cô ngất xỉu."
Hoa ̣a lên khóc, như vậy là đúng sự thật rồi, nàng đă mang thai với cái tên khốn nạn đă nhẫn tâm bỏ đi đó rồi.
Chàng thanh niên dáng người mạnh khỏe, da sạm nắng, trên má bên trái có một thẹo dài nhỏ như là hậu quả của một vết thương. Thấy Hoa khóc, anh bước đến gần chiếc giường của bệnh nhân. Cô Y tá chỉ người thanh niên giới thiệu:
-" Ông đây là người đă gọi xe cứu thương và giúp đưa cô vào đây, Thiếu úy Kim, phải không ạ?"
Cô ta vừa nói vừa như không chắn chắn lắm về tên của người Sĩ quan.
-" Dạ đúng rồi, tôi là Kim."
Anh vừa xác nhận vừa tiến gần sát chiếc giường hơn, hai tay mân mê chiếc nón Beret màu nâu có huy hiệu của Biệt Động Quân, dáng điệu rụt rè. Hoa đă ngừng khóc, nàng nh́n người thanh niên rồi gật đầu chào và cảm thấy giọng nói ḿnh lạt hẳn đi:
-"Hoa xin cám ơn ông đă giúp đỡ, nếu không có ông th́ chắc Hoa ... mẹ con Hoa..."
Nàng ngừng lại, nghẹn ngào, nước mắt lại bắt đầu chảy xuống ướt má. Kim lấy chiếc khăn tay trong túi quần trận đưa cho Hoa, nàng cầm lấy và nh́n Kim như cám ơn rồi lau khô nước mắt. Cô Y tá bảo là phải ra ngoài để lấy hồ sơ, c̣n lại Kim đứng cạnh bên, Hoa chỉ chiếc ghế như ra hiệu mời Kim ngồi xuống.
-" Cô cũng may mắn lắm đó, chỉ bị trầy trụa một chút xíu thôi và may là chiếc xe của tôi đang c̣n ở xa nên tôi mới thắng kịp, chứ cô té nhào xuống bất th́nh ĺnh như vậy, làm ǵ có th́ giờ cho tôi phản ứng."
Nghe Kim nói, Hoa mới biết là trên vần trán của ḿnh cũng đă được băng bó, và vết thương làm cho nàng cảm thấy choáng váng.
Cửa pḥng mở ra, từ ngoài cô Y tá hướng dẫn mẹ của Hoa vào. Kim vội đứng xích qua một bên, nhường cho bà cụ ngồi xuống chiếc ghế, bà vừa cầm tay vừa hỏi cô con gái của bà:
-" Con có sao không con? Trời ơi nghe con bị thương, mẹ hoảng hồn vội bỏ cửa hàng, nhờ bà Hiền xem hộ và đi xe xích lô vào ngay đây."
Bà nói tiếp:
" Lạy Trời lạy Phật phù hộ con tôi, nếu con có mệnh hệ ǵ th́ chắc mẹ cũng theo con luôn thôi."
Hoa nức nở khóc, nàng biết mẹ ḿnh thương ḿnh lắm, bà chỉ có một ḿnh Hoa mà thôi. Cô Y tá lên tiếng để trấn an hai mẹ con:
-"Vết thương trên đầu của cô Hoa không nặng lắm đâu, những ǵ nguy hiểm đă qua rồi. Bác sĩ nói là chỉ cần nằm lại đây thêm một ngày nữa để Bác sĩ chăm sóc t́nh trạng vết thương, rồi sẽ cho cô xuất viện, về nhà tiếp tục nằm nghỉ vài ngày là khỏe ngay."
Hoa chỉ tay về phía Kim và nói với mẹ:
-"May mà có Thiếu úy Kim giúp nên con mới c̣n sống."
Nàng ngừng lại để thở. Mẹ Hoa quay qua nh́n Kim:
-" Dạ xin đội ơn ông, xin lỗi ông, ông đây là...?"
-" Dạ thưa cháu là... à...là bạn của Hoa."
Kim vừa nói vừa nh́n Hoa, trong khi Hoa đang kín đáo nh́n Kim như cám ơn về lời thừa nhận đó. Thật ra th́ Kim không muốn phải giải thích dài ḍng cho bà cụ nghe về tai nạn t́nh cờ hy hửu, nên anh đă nói như vậy.
Kim ở lại thêm mười lăm phút nữa rồi xin lỗi phải về lại đơn vị, anh xin phép Hoa để trở lại thăm ngày mai và sau khi biết chắc chắn khi nào Bác sĩ cho Hoa xuất viện, Kim sẽ chở Hoa về nhà. Hoa nh́n người thanh niên tốt bụng, mĩm cười và nói cám ơn một lần nữa. Lần đầu tiên Hoa cảm thấy như được thật sự cưng ch́u bởi một người khác phái. Nàng thoáng nghe lời dặn ḍ gửi gấm của Kim khi anh bước ra khỏi pḥng với cô Y tá.
Kim liếc nh́n vào chiếc kính chiếu hậu, rồi từ từ lùi chiếc xe Jeep ra khỏi băi đậu của bệnh viện Nha Trang. Anh lái xe theo đường Vỏ Tánh chạy về phía băi biển. Trời chiều thứ bảy tại Nha Trang vào một ngày cuối mùa xuân tại vùng nghỉ mát nỗi tiếng miền Trung, với những gợn mây cao bay trong gió biển, làm anh thoải mái nhiều.
Kim quẹo tay trái khi xe đến bờ biển, ḥn đảo Pyramid ẩn hiện trên biển nước màu xanh, bên tay mặt về phía Cầu Đá là bán đảo Ḥn Lớn ch́m một nửa trong mây. Xe chạy dọc theo bờ biển về phía cầu bóng, qua ngả tháp Chàm cổ kính.Ơ Nh́n du khách đang đùa giỡn trên những đợt sóng cuộn vào bờ, Kim nhớ lại chuỗi ngày ḿnh sống tại Vũng Tàu trong hơn tám năm lúc vừa mới lớn và được mẹ gửi theo học tại trường Thiếu Sinh quân.
Cha Kim mất lúc Kim vừa được tám tháng trong bụng mẹ, một nữ Trợ tá Xă hội. Bà phải tiếp tục nuôi con trong cảnh thiếu thốn với đồng lương ít ỏi. Khi Kim vừa được mười tuổi, bà tái giá và xin cho Kim được vào trường Thiếu sinh quân để thụ huấn như cha Kim lúc c̣n thiếu thời. Kim c̣n nhớ mẹ ḿnh thường đến thăm con vào cuối tuần, mang quà bánh, sách truyện cho Kim và hai mẹ con đi chơi cạnh nhau trên hè phố dọc theo băi trước Vũng Tàu.
Ngày tháng qua đi thật nhanh, thấm thoát mà Kim đă mười tám tuổi và anh bắt đầu biết yêu. Kim quen Tuyết, một cô con gái nhà giàu tại Vũng tàu trong một buổi trưa hè trên băi biển này. Người con gái tóc cắt ngắn theo thời trang, thân h́nh nhỏ nhắn trong bộ áo tắm hai mảnh màu xanh đậm, với đôi chân thon dài trắng hồng đă làm cho Kim thẫn thờ chiêm ngưởng và muốn làm quen.
Ba tháng hè qua như giấc mộng, Kim buồn rầu hôn từ giă cô gái con nhà giàu khi nàng rời căn nhà nghỉ mát của cha mẹ và lên Đà Lạt để theo học trường đại học tại đây. Kim chỉ nhận được một lá thư hồi âm vào khoảng đầu mùa xuân năm sau, rồi một lá thư thứ hai trong đó Tuyết cho Kim biết là ḿnh đă đính hôn với người bạn trai học cùng trường, con của một người thương gia bạn thân gia đ́nh của Tuyết.
Thế là mối t́nh đầu đă dang dở, thêm một lần nữa Kim bị t́nh thương chối bỏ. Những biến chuyển cuộc đời của con người bất hạnh làm cho Kim cảm thấy bất măn với chính bản thân ḿnh. Anh quyết định t́nh nguyện vào trường Trừ bị Thủ Đức để t́m một môi trường sống mới cho anh và để quên đời.
Kim d́u Hoa vào nhà, nàng đang c̣n yếu lắm. Bà mẹ đă ra cửa hàng bán bún riêu ngoài chợ, chỉ c̣n bố nàng đang đứng chờ ngay tại cửa:
-"Thưa bố đây là Thiếu úy Kim, bạn của con." Hoa giới thiệu Kim, giọng nói nhỏ nhẹ. Kim nói vài lời chào hỏi xă giao.
Bố của Hoa đón chiếc xách nhỏ đựng đồ dùng từ tay Kim và rồi ba người đi vào nhà. Hoa chỉ tay về phía pḥng ngủ của ḿnh, nhờ Kim dẫn ḿnh vào nằm trên giường để nghỉ mệt. Ông Trung sĩ già theo vào pḥng:
-"Cám ơn Thiếu úy đă lo cho nó, Thiếu úy làm tại Trường Huấn luyện Biệt Động quân phải không? dạy ǵ bên đó? Có biết ông Đại úy Tuân, Tuân móm, Trưởng khối Huấn luyện không?"
Bố của Hoa hỏi liên tiếp như vừa gặp người quen biết từ xưa.
-"Dạ thưa bác, cháu làm dưới quyền của ông đó ạ, cháu huấn luyện học viên về môn vũ khí nhẹ đó thưa bác."
Kim lễ phép trả lời. Hoa nh́n bố và rất ngạc nhiên khi thấy thái độ hơi khác của người bố cộc cằn nóng tính.
-"Thế à, khi nào Thiếu úy gặp Đại úy Tuân, Thiếu úy nhớ nói là Trung sĩ Hậu, pḥng Huấn luyện Đồng Đế, gửi lời thăm và mời hộ tôi khi nào ông ấy rảnh rỗi, đến đây nhậu lai rai chơi."
-"Dạ thưa vâng, ngày mai cháu sẽ chuyển lời của bác cho ông ấy."
Kim vừa theo ông Hậu đi ra, vừa quay lại nheo mắt và đưa ngón tay cái lên trời, miệng mĩm cười với Hoa.
Hoa thấy trong ḷng ḿnh đang dâng lên một niềm vui lạ thường, nàng cảm thấy cơn mệt như tan biến đi, thay vào đó là một niềm tin yêu, tràn đầy sinh lực. Hoa cám ơn Trời Phật đă xui khiến cho Kim đến đúng lúc và đúng vị trí định mệnh của đời ḿnh.
Ba tháng quen nhau dài như một thế kỷ, Kim và Hoa đă trở thành hai người bạn, vui trong t́nh yêu thật sự không giả dối và qua đường.
Cặp t́nh nhân được sự chấp nhận của bố mẹ Hoa, Kim nay đă trở thành bạn tâm đầu ư hiệp của ông Hậu. Ông này thay đổi rất nhiều kể từ ngày Kim đưa Hoa về từ bệnh viện, ông chỉ nhậu với Kim hay là với sếp của Kim, Đại úy Tuân khi ông này đến chơi.
Mỗi lần ông thấy Kim bận rộn không đến là ông hỏi Hoa rối rít xem Hoa có làm ǵ buồn ḷng Kim không mà Thiếu úy Kim không đến? Hoa rất vui v́ thấy hai người hợp nhau. Hoa thương người chiến sĩ mũ nâu rất nhiều với tất cả chân t́nh. Thỉnh thoảng trong đêm vắng, hai tay xoa chiếc bụng đă bắt đầu lớn, Hoa cảm thấy một thoáng chạnh ḷng khi nghĩ đến cha của đứa con của ḿnh, không biết giờ này ra sao.
Trước đây một tháng, khi Hoa nhận được lá thư của Han gửi về địa chỉ của Hoa, nàng xé vất đi không thèm đọc. Hoa đă dứt khoát với quá khứ nhục nhă của nàng, bây giờ Hoa đă trở thành một con người mới, hoàn toàn mới, đang yêu và đang được yêu.
Đôi t́nh nhân đèo xe Honda chở nhau về Chụt ăn phở gà. Khi xe chạy ngang qua Trung tâm Huấn luyện Hải Quân, Hoa vui vẻ đưa tay chào lại mấy chàng Sinh viên Sĩ quan trong bộ quân phục trắng đang đứng chờ xe lam để lên Nha Trang dạo phố và tán đào.
Sau khi ăn xong tô phở gà ngon tuyệt trần, "danh bất hư truyền", Kim chạy xe về cầu đá xem cá trong Hải học viện, rồi đi dọc theo con đường vào dinh Bảo Đại. Hai người âu yếm nắm tay nhau rảo bước trong niềm vui ngập tràn. Từ trên cao nh́n xuống, họ thấy chiếc chiến hạm của Hải Quân đang tắm nắng, oai hùng và hiên ngang cặp tại Cầu Đá.
Sáng hôm đó, khi hai bố con vừa thức dậy và chuẩn bị ăn sáng, Hoa nghe tiếng xe Jeep quân đội ngừng trước cổng nhà ḿnh, rồi có tiếng gơ cửa. Hoa tưởng là Kim đến có chuyện ǵ. Ông Hậu đứng dậy ra mở cửa. Đứng trước mặt ông là một người Sĩ quan Đại Hàn đang lễ phép cúi đầu chào. Ông mời người khách lạ vào nhà, ông này chào và hỏi Hoa bằng tiếng Anh ngắt đoạn:
-" Chào cô, cô có phải là cô Hoa, bạn của Han không?"
Hoa gật đầu ngạc nhiên và nói "phải". Ông nói tiếp:
-" Tôi xin tự giới thiệu, tôi là Đại úy Yong bạn thân của cố Đại úy Han, phải... Han đă bị tử thương tại chiến trường Hội An. Chúng tôi cố gắng cứu sống anh ấy tại bệnh viện Dă chiến, nhưng anh ấy không hồi phục và đă chết cách đây một tuần lễ."
Nước mắt Hoa chảy dài xuống má theo lời nói trầm buồn của người Sĩ quan. Nàng không biết là thương hại hay thỏa măn khi nghe kẻ phụ t́nh bị chết trận. Hoa thấy hai tay ḿnh ôm chiếc bụng như đang vỗ về an ủi đứa con đang thành h́nh và nay đă trở thành mồ côi cha.
-"Trước khi Han chết anh có để lại lời di chúc."
Đại úy Yong dừng lại như nghẹn ngào, rồi lấy từ trong chiếc cặp da ra một phong b́ lớn màu vàng:
-"Anh ấy có tâm sự với tôi về cô, anh rất tiếc đă ra đi không một lời từ giă cô, nhưng lúc nào anh ấy cũng thương yêu và mong nhớ, anh viết thư cho cô mà không thấy hồi âm... Để cám ơn cô về những ǵ cô đă mang lại cho anh trong những ngày tại Nha Trang, anh trả lại cô những kỷ niệm và chúc cô may mắn hạnh phúc trong cuộc đời c̣n lại. Cuối cùng Han xin cô tha lỗi cho Han để hồn anh được vui trong thế giới bên kia."
Đại úy Yong nói xong, hai tay cầm lấy chiếc phong b́, cúi đầu trịnh trọng đưa cho Hoa. Nàng đứng dậy, nước mắt đầm đ́a, đưa tay đón nhận kỷ vật của Han trả lại. Đại úy Yong lau nước mắt đọng trên má của ḿnh rồi gượng cười cố làm ra vẻ tự nhiên:
-"Nhiệm vụ của tôi đến đây là xong, xin cám ơn ông, cám ơn cô Hoa và chúc cô được nhiều may mắn".
Hoa đưa tiễn người bạn của người chồng hờ cũ ra cửa, thẫn thờ trở vào, nằm lăn ra giường, nước mắt ướt tràn chiếc gối, tay vẫn c̣n cầm chiếc phong b́.
Có tiếng người mở cửa, rồi Hoa nghe giọng nói vồn vă của ông Hậu:
-" Chào Thiếu úy, sao hôm nay lại được nghỉ vậy? Hoa nằm khóc trong pḥng, tội nghiệp, nhờ Thiếu úy dỗ nó hộ tôi".
Hoa ngồi dậy chờ Kim đang hối hả bước vào. Nàng gục đầu vào vai người yêu như muốn được vỗ về, an ủi.
Hai người ngồi im lặng nh́n nhau thật lâu, trước mặt họ là những tờ giấy viết bằng tiếng Anh, vài bức ảnh chụp h́nh Han và Hoa trong bộ quần áo tắm ngồi tại quán nước trên băi biển Nha trang, một tấm h́nh Hoa đang tươi cười đứng tại Ḥn Chồng và tấm ảnh bán thân của Hoa.
Cạnh bên những thư và ảnh là mười lăm tờ một trăm dollars, quà tặng của người chồng hờ quá cố.
* * * * *
Hoa đang đứng tại quầy để viết giấy biên lai cho người lính Mỹ.
Một đống áo quần sơ mi, quân phục để trên quầy hàng. Mẹ cô đang chăm chú đạp chiếc máy may để lên lai quần cho khách. Bố Hậu trong cặp kính cận, xệ xuống gần quá mũi, cũng đang dùng hai ngón tay trỏ và tay cái c̣n lại của bàn tay trái, cầm chiếc áo sơ mi, tay mặt đang kết nút áo.
Sau khi làm một đám cưới đơn giản để ra mắt bà con và bạn bè, hai vợ chồng Kim đă dùng số tiền của Han cho để sang lại một tiệm giặt ủi, chuyên thầu giặt áo quần cho trại lính Mỹ, qua sự giới thiệu và trung gian của một người bạn gái, trước cùng làm trong câu lạc bộ với Hoa. Mẹ của Hoa nghỉ bán bún riêu và ông Hậu cũng bắt đầu bỏ rượu ra tiệm giúp con và rể điều hành công việc.
Ngoài kia, trong ánh nắng tràn ngập đầy đường, Kim đang dựng chiếc xe Vespa rồi ẫm bé Lan ra khỏi chiếc ghế con nít gắn trên xe, mặt mày tươi cười đi vào tiệm báo tin vui cho gia đ́nh:
" Xin tin cho bố mẹ và Hoa biết một tin mừng, Kim vừa nhận được giấy tờ cho phép giải ngũ của Bộ Tổng Tham mưu và bắt đầu tháng tới, Kim sẽ là nhân viên thường trực của bà chủ tiệm giặt ủi Kim Hoa".
Bà chủ sung sướng la lên mừng rỡ "Yes ! ! !" rồi đưa tay đón lấy bé Lan vừa hơn tám tháng, mặt mày dễ thương, với khuôn mặt và làn môi giống mẹ như đúc, nhưng đôi mắt một mí th́ phải là của Han, không chạy trốn đâu được.
Hoa ôm con vào ḷng hôn thật nhiều, thật ngọt ngào. Nàng đă tha thứ cho Han, cho cha ruột của con ḿnh.
(Trở lại trang Mộng Đời)
|