
Bạch Lan của Lê Bá Thông
Tiếng nhạc trổi lên rộn ràng từ dàn Organ của thánh đường công giáo tại thành phố Brest khi cha cô dâu Catherine đưa con gái từ cổng chánh đi dọc theo hành lang, giữa hai hàng ghế đông quan khách đến tham dự lễ cưới, đang đứng im lặng hân hoan nh́n hai cha con cô dâu mới đi ngang qua.
Cô dâu Catherine rất xinh đẹp trong chiếc áo cưới màu trắng trải dài kéo lê lướt thước theo bước chân đi chầm chậm theo nhịp đàn, khuôn mặt của Catherine thấp thoáng sau tấm khăn voan cũng màu trắng. Bác sĩ Maurice hiên ngang trong bộ quân phục Đại lễ của Lục Quân Pháp, mang găng tay trắng, thanh kiếm dài buông thả bên hông trái, đứng chờ cô dâu cạnh cha xứ và hướng mặt về phía hai cha con cô dâu Catherine đang tiến lên nơi hành lễ trước bàn thờ Chúa Jesus.
Bạch Lan đứng trong hàng ghế dành cho những người bạn của Maurice và Catherine, tươi tắn lộng lẫy trong chiếc áo đầm màu xanh đậm. Khuôn mặt nàng xinh xắn mặn mà nổi bật giữa những người thanh niên da trắng trong bộ quân phục Sinh viên Hải Quân, thỉnh thoảng liếc nh́n cúi đầu kín đáo chào cô gái Việt Nam. Trong số những người này, Bạch Lan để ư thấy có một người tóc đen da vàng, có vẻ là người Á đông. Anh Sinh viên lính thủy này cứ liếc Bạch Lan rồi nh́n đi nơi khác mỗi khi ánh mắt nàng vô t́nh nh́n về hướng anh ta, làm nàng cảm thấy không tự nhiên và thầm nghĩ :
-" Anh chàng này thật là vô duyên, không biết những người chung quanh đang chú ư, cứ nh́n người ta hoài, không tế nhị tí nào cả."
Tiếng nhạc chợt ngưng lại, Bạch Lan thấy thân phụ của Catherine bước lui về chỗ ngồi. Một giây phút im lặng trôi qua, mọi người được mời an tọa rồi tiếng nói cha xứ vang dội, bắt đầu cầu nguyện Chúa. Buổi lễ cưới theo truyền thống và luật lệ công giáo được cử hành trong không khí trang nghiêm, dưới sự chứng kiến của thân nhân và bạn bè hai họ. Giọt lệ rưng rưng trên khóe mắt của Bạch Lan, cảm động và vui mừng khi thấy hai người bạn thân đang trao nhau nụ hôn đầu và chính thức trở thành vợ chồng.ỉ Sau đó mọi người đứng chờ tân lang và tân giai nhân trước cổng chính nhà thờ.
Một đội h́nh gồm mười hai Sĩ quan và Quân Y sĩ, trong quân phục Đại lễ, tay cầm những thanh kiếm tuốt trần, đưa lên cao, mũi kiếm châu lại với nhau làm thành một mái nhà che cho cô dâu và chú rễ, miệng tươi cười đang d́u nhau khom ḿnh đi ngang dưới rừng gươm. Quan khách tung những nắm gạo về phía hai vợ chồng mới cưới rồi vỗ tay chúc tụng náo nhiệt.
Bạch Lan tiến đến hai người bạn trẻ, âu yếm hôn Maurice và Catherine, nói vài câu chúc mừng trước khi đôi tân hôn leo lên chiếc xe hơi đang chờ sẵn, lái về khách sạn nơi buổi lễ tiếp tân sẽ được tiến hành trong chốc lát. Người tài xế trong bộ đồng phục đen, lễ phép mở cửa xe cho bà Brigitte và Bạch Lan lên ngồi vào ghế sau, rồi theo đoàn xe quan khách từ từ lái về phía khách sạn.
Bạch Lan ngoái đầu lại về phía sân trước nhà thờ, ṭ ṃ t́m xem người thanh niên Á đông ở đâu. Nàng thẹn thùng quay đi khi chạm phải ánh mắt của anh chàng Sinh viên Sĩ quan này, cũng đang nh́n về phía nàng, tay đưa lên chiếc vành nón gật nhẹ đầu như chào hỏi, miệng mỉm cười. Bạch Lan bối rối liếc nh́n bà Brigitte xem bà có để ư ǵ không, nàng yên ḷng khi thấy bà đang chăm chú nh́n về phía trước. Bach Lan đă đến đây được hơn ba tháng nay kể từ ngày Bệnh Viện Hạm được những chiếc tàu ḍng phun nước chào đón và hộ tống vào hải cảng Marseilles.
Ngày hôm ấy, một ngày mà dân Marseillaises ghi nhớ măi trong ḷng, khi ra đứng đón những đứa con thân yêu trở về từ cuộc chiến Việt Nam. Có người vui mừng ôm chầm những người thanh niên thân thể c̣n trọn vẹn, trong khi cặp vợ chồng già khác gạt lệ ôm vai đứa con trai cụt chân lê bước trên đôi nạng gỗ, trong khi ban nhạc đang trổi điệu quân hành.
Bà Brigitte De Bormand từ trong chiếc xe hơi bóng loáng bước ra đứng tại cầu tàu giữa đám người đang náo nức chờ con cái. Khi thấy Maurice từ cầu thang đi xuống, bà vẫy tay gọi tên rối rít rồi chen người đi đến gần hơn. Hai mẹ con ôm chầm lấy nhau sung sướng, bà hôn đứa con trai tới tấp lên trán, lên má. Sau khi giây phút vui mừng tương phùng hội ngộ đă qua, Maurice thân ái giới thiệu hai người bạn gái của anh ta đang tần ngần đứng nh́n hai mẹ con bên cạnh. Bà Brigitte lại thêm một lần nữa, ôm hai cô gái hôn lấy hôn để làm họ cảm thấy yên ḷng rất cảm kích về sự đón tiếp hai cô đến với gia đ́nh của bà.
Nhà bà Brigitte tọa lạc trên một ngọn đồi nh́n xuống một vịnh nhỏ bên cạnh thành phố Brest. Hằng đêm ngọn đèn trên chiếc phao nổi đánh dấu chớp sáng, lắc lư theo gợn sóng nhẹ và tiếng leng keng ngắt quăng của chiếc phao nghe thật rơ trong đêm trường vắng lặng.
* * * * *
Buổi lễ tiếp tân rất vui nhộn và sang trọng được tổ chức chu đáo bởi ban quản trị khách sạn nổi tiếng tại Brest. Dàn nhạc nhẹ giúp vui trong khi thực khách đang thưởng thức món ăn ngon tuyệt trần được nấu nướng bởi các đầu bếp trứ danh.
Bạch Lan đứng bên cô Catherine để phụ giúp nàng với vai tṛ phụ dâu, nàng bận rộn chào hỏi những người quen biết cũ tại tàu Bệnh Viện. Bỗng nhiên Bạch Lan ngạc nhiên nghe tiếng mẹ đẻ nói nhỏ bên tai:
-" Xin chào cô Orchid."
Bạch Lan quay người lại, anh chàng Sinh viên Sĩ quan người Việt Nam trong bộ Đại lễ Hải Quân Pháp màu trắng, với mái tóc đen cắt ngắn theo kiểu nhà binh đang đứng bên cạnh nàng lúc nào không hay. Nàng ấp úng chào lại:
-" Dạ Bạch Lan xin chào ông."
Rồi nàng ngừng lại không nói tiếp, th́ ra ḿnh đă vô t́nh tự giới thiệu tên Việt Nam cho anh chàng khá bảnh trai này biết rồi.
-" Rất hân hạnh được biết cô Bạch Lan, xin lỗi đă đường đột làm quen, nhưng khi nh́n thấy cô và nhất là sau khi biết cô là người đồng hương, tôi không thể nào cầm ḷng và không làm liều để được dịp nói chuyện với cô."
Bạch Lan nhủ thầm:
"Trời ơi ông này miệng mồm lắm đó, cái giọng Bắc kỳ tán nghe ngọt xớt, ḿnh phải đề pḥng mới được."
-" Dạ Bạch Lan xin cám ơn ông, được gặp người đồng hương trên đất Pháp là một điều đáng vui, phải không thưa ông...à...ông...?"
Bạch Lan nh́n chàng trai như chờ câu trả lời.
-" Tôi là Bằng, Trần Minh Bằng, người quê ở tỉnh Nam Định ngoài Bắc, dạ có lẽ cô là người Trung phải không ạ, mà ở Huế cô ở vùng nào thế vậy thưa cô?"
Bạch Lan bối rối, đầu óc như muốn quay cuồng v́ không t́m ra được câu trả lời, kư ức không giúp nàng nhớ ǵ cả. Bạch Lan hai tay ôm đầu, anh chàng tên Bằng ngạc nhiên nửa muốn lấy tay đỡ người cô gái, nửa ngập ngừng lo âu.
May là Catherine đứng bên cạnh đă biết Bạch Lan đang có triệu chứng của phản ứng thần kinh khi trí óc cố gắng t́m về dĩ văng, cô ta ôm Bạch Lan, d́u nàng ngồi xuống chiếc ghế gần đó, rối âu yếm nói nhỏ đưa tâm tư nàng trở lại trạng thái b́nh thường.
Maurice bước đến bên cạnh, thân mật hỏi Bạch Lan:
-" Orchid khỏe lại chưa, ngồi nghỉ một lát rồi anh sẽ giới thiệu em với mấy người bạn học cũ, họ muốn biết thêm về chuyện của Orchid lắm."
-" Thôi anh Maurice ạ, em chỉ muốn ngồi đây với bà cụ thôi, ngắm hai anh chị hạnh phúc là em vui rồi."
Maurice mỉm cười gật đầu đồng ư, rồi cầm tay Catherine đi quanh chào hỏi khách dự tiệc cưới của hai người. Bạch Lan lấy khăn tay ra lau mồ hôi lấm tấm trên vầng trán.
Tiếng nhạc bỗng chuyển sang điệu luân vũ, mọi người nhường sàn nhảy cho đôi tân lang và tân giai nhân ra d́u nhau trong bản nhạc đầu tiên của đời sống vợ chồng.
* * * * *
Tiếng c̣i tàu xe lửa vang dội trong buổi chiều nhiều gió khi chuyến xe tốc hành từ Paris vào gần sân ga Orleans báo hiệu cho mọi người biết để kịp thời chuẩn bị hành lư.
Bạch Lan liếc xuống chiếc đồng hồ đeo tay rồi ngước nh́n lên cuốn lịch treo trên tường sau lưng quầy rượu trong toa xe bán thức ăn. Gần 5 giờ rưởi chiều ngày 25 tháng 9 năm 1956, vừa đúng hai năm kể từ ngày bà Brigitte De Bormand ra đón con trai là Bác sĩ Maurice, Bạch Lan và cô Y tá dễ thương Catherine, nay đă trở thành bà Maurice De Bormand, tại bến tàu hải cảng Marseilles vào một buổi sáng nắng ấm, trời trong vắt không một gợn mây.
Bạch Lan rút trong túi ra bức điện tín mà bà Brigitte gửi cho biết bà bị bệnh và mong gặp nàng, cô con gái nuôi đang theo học năm thứ hai trường Đại học Paris. Bạch Lan rất lo âu, không biết bà mẹ nuôi đang bị bệnh ǵ, có nặng lắm không. Nàng điện thoại th́ không có ai trả lời cả, có lẽ người thân đă đưa bà vào điều trị trong bệnh viện tại Orleans, bên bờ con sông Loire dài nhất của nước Pháp, nơi cách nhà của bà Brigitte không xa lắm.
Bà Brigitte đă dọn nhà về thành phố Orleans gần một năm nay cho hợp với phong thổ và nơi đây khí hậu ôn ḥa hơn. Không như tại Brest, bên bờ Đại Tây Dương, thường có ngọn gió hướng tây từ biển thổi vào làm tăng sự sai biệt nhiệt độ giữa màu hè và mùa đông quá nhiều; hoặc những vùng phía bắc hải cảng Marseilles, mặc dù ấm cúng vào mùa hè nhưng thỉnh thoảng vào mùa đông, ngọn gió mistrials lạnh buốt thổi từ phía bắc qua rặng núi Alps xuống quá lạnh, không thích hợp cho sức khỏe của những người già cả và làm hư hại mùa màng tại các tỉnh lỵ này.
Bạch Lan cũng đă theo học tại trường Đại học Paris sau khi đến Brest khoảng ba tháng. Trong thời gian này, Bạch Lan được biết anh Sinh viên Sĩ Quan Hải Quân người Việt Nam có tên Bằng mà Bạch Lan đă gặp và sau đó đến làm quen với Lan trong buổi tiệc cưới của hai vợ chồng Maurice, là bạn học của người em họ Catherine. Anh chàng Bắc kỳ này sau đó xin phép được đến nhà bà Brigitte thăm chơi với Bạch Lan.
Hai người trở thành bạn khi Bạch Lan vào sống nội trú trong trường Đại học. Vào cuối tuần, Bằng thường đáp xe lửa từ Brest lên thăm Bạch Lan tại Paris và cùng nhau đi thăm viếng những thắng cảnh của kinh đô ánh sáng. Họ thường ngồi trong những quán nước bên vỉa hè nh́n dân chúng thành phố Ba Lê dạo chơi trong những ngày cuối thu lá vàng rụng đầy trên đường.
Những lần đứng trên chiếc du thuyền nhỏ ngược ḍng sông Seine thơ mộng, chạy dưới chiếc cầu bắt qua ḍng sông đẹp nổi tiếng khắp thế giới này là những lần tâm trí của Bạch Lan xao động dữ dội, kư ức nàng h́nh như đang muốn nhắc nhở đến một ḍng sông cũng đẹp tuyệt vời bên vùng trời xa thẳm gần nửa quả địa cầu.
Một thoáng dư âm kỷ niệm chỉ chợt sống lại trong khoảng khắc rồi đột ngột tan biến vào tâm tư dĩ văng của người con gái Việt xa xứ. Bạch Lan bỗng nhiên chợt tỉnh và rồi quên hẳn khi nàng chiêm ngưỡng ngọn tháp Eiffel với chiều cao 300 thước, đẹp lộng lẫy dưới ánh sáng muôn màu của hàng ngàn ngọn đèn sáng rực cả vùng trời đêm gió lạnh tại Paris.
Trong một buổi trưa Bằng và Bạch Lan đi chơi với nhau và viếng thăm cung điện Louvre của vua chúa Pháp ngày xưa và rồi qua ḥn đảo nhỏ Ile de la Cité trên sông Seine, xem nhà thờ Notre Dame. Lúc trở về, khi hai người đứng dưới Arc de Triomphe, Bằng đă mạnh dạn tỏ t́nh với Bạch Lan, nhưng nàng đă từ chối một cách tế nhị và nói rằng Bạch Lan chưa sẵn sàng tiến xa hơn trong t́nh bạn của hai người.
Những tin tức đăng tên tờ nhật báo France-Soir, một tờ báo với số xuất bản lớn và có nhiều độc giả nhất tại Paris, vừa đăng tải việc chính phủ Pháp đă chấp thuận cho nước Tunisie, một Quốc gia thuộc địa của Pháp tại Phi Châu được trở thành một nước độc lập.
Thế là hai vợ chồng Bác sĩ Maurice sắp sửa trở về Pháp đoàn tụ với gia đ́nh sau gần một năm làm việc tại nước Tunisie này. Không bao lâu nữa Bạch Lan sẽ được bế cháu gái Michelle, con của hai vợ chồng Maurice vừa sinh được sáu tháng nay.
Ông tài xế già của gia đ́nh đón cô chủ nhỏ trước sân ga Orleans, lễ phép chào Bạch Lan và đón lấy chiếc va li đựng một ít quần áo của Lan rồi bỏ vào thùng sau của chiếc xe Renault bóng loáng. Khi nghe Bạch Lan nôn nóng thúc giục ông lái nhanh hơn và hỏi ông ta về t́nh trạng sức khỏe của bà chủ Brigitte, ông tài xế có vẻ ấp úng không trả lời thẳng câu hỏi của Bạch Lan, làm cô ta càng lo sợ hơn, v́ nghi ngờ rằng ông này đang dấu không cho Bạch Lan biết sự thật về t́nh trạng nguy kịch của bà mẹ nuôi.
Xe chạy dọc theo những dinh thự cổ kính xây cất theo lối xưa hai bên bờ sông Loire, thành phố Orleans đă lên đèn, mặt trời ch́m dần sau những ngọn đồi màu xanh thẵm cuối bờ xa. Bạch Lan dự đoán ông tài xế sẽ đưa Lan vào thẳng bệnh viện để thăm bà Brigitte. Nàng ngạc nhiên khi thấy ông này lái xe chạy về hướng bờ sông, qua chiếc cầu chính bắt ngang trên gịng sông Loire.
"Đây là hướng đi về nhà của bà mẹ nuôi mà..."
Bạch Lan nhủ thầm trong bụng nhưng v́ quá lo lắng, nàng cũng không thèm chất vấn ông tài xế già lẩm cẩm này ǵ nữa cả.
Chiếc xe chạy ṿng vào sân một biệt thự tương đối lớn, sang trọng, cổ kính, với những lá xanh leo đầy trên bức tường gạch đỏ. Trên tường những ngọn đèn điện gán trên chân đồng tuyệt đẹp, tỏa ánh sáng vàng vọt xuống các tầng cấp bằng đá cẩm thạch trắng.
Xe ngừng trước chiếc cổng lớn, Bạch Lan không thấy ai ra đón hết, mà có ai đâu, ngoại trừ vài người giúp việc trong nhà. Bạch Lan bước xuống xe, ḷng hồi hộp v́ sợ phải đối diện với một tin buồn về t́nh trạng sức khỏe của bà mẹ nuôi mà nàng đă thương mến nhiều. Nàng chờ ông tài xế già mang chiếc vali đến rồi cám ơn và xách va li, đi lên những bậc thang đá vào nhà.
Vừa mở cửa căn pḥng khách tranh tối tranh sáng dưới ánh đèn mờ của ngọn đèn trong góc pḥng, bỗng nhiên Bạch Lan giật ḿnh khi thấy đèn trong pḥng sáng rực lên và nghe tiếng người la to:
-" Surprise... surprise...surprise..."
Từ hai căn pḥng bên hông, từ pḥng ăn ở phía sau nhà, mọi người đổ xô ra chào mừng Bạch Lan rối rít, tiếng cười đùa vui vẻ, tiếng nhạc Pháp bắt đầu trổi lên từ chiếc máy hát cuối pḥng.
Bạch Lan đứng khựng lại rồi thả chiếc va li xuống dưới chân, chạy về phía bà Brigitte đang dang rộng hai tay, tươi cười đi tới. Hai mẹ con ôm nhau, hôn lên má, lên môi chùn chụt. Nước mắt chảy dài trên g̣ má hai người, nhất là Bạch Lan, nàng quá xúc động và sung sướng khi nh́n thấy tấm biểu ngữ " Mừng ngày kỷ niệm hai năm Orchid đến Pháp " treo ngay giữa căn pḥng.
Có tiếng trẻ nít khóc từ sau nhà, rồi Bạch Lan kêu lên mừng rỡ khi thấy Catherine bồng cô con gái nhỏ xinh xắn, đang đi ra bên cạnh người chồng Bác sĩ đeo kính cận thị. Bà Brigitte đẩy Bạch Lan về phía hai người bạn thân của đời nàng.
Maurice đi nhanh trước vợ, dang rộng đôi cánh tay ôm Bạch Lan vào ḷng, hôn lên vầng trán của cô em gái nuôi đặc biệt, lên đôi mắt đen tṛn đang thấm ướt bờ môi của anh ta.
Bé Michelle nín khóc khi Bạch Lan đưa tay ra như xin bế. Mọi người cười ồ lên khi bé nh́n lại Bạch Lan như ngẫm nghĩ rồi từ từ nghiêng người qua cho Bạch Lan bồng. Lan vừa hôn Michelle vừa ôm Catherine, đang mỉm cười trong hạnh phúc chan ḥa, đứng bên cạnh chồng con và người bạn gái thương mến của cô.
-" Hai anh chị về đây hồi nào, sao không điện cho Orchid biết, lần này ở lại được bao lâu vậy?"
Bạch Lan ôm chặt bé Michelle vừa hỏi hai vợ chồng Maurice:
-" Có lẽ Orchid sẽ ngạc nhiên khi nghe anh nói; lần này anh chị sẽ không trở lại Tunisie nữa, v́ Quốc gia Tunisie đă được chính phủ Pháp trả lại độc lập cho họ. Quân nhân và công chức trước đây phục vụ tại nước này như Maurice và Catherine phải trở về nhận nhiệm sở mới và làm việc tại quê nhà."
Bạch Lan trố mắt, há to mồm như không tin những ǵ nàng đang nghe:
-"Thật không anh chị, thế là nhất rồi, kể từ nay anh chị có thể ở gần mẹ và lên Paris thăm Orchid vào cuối tuần được rồi và Michelle nữa này, cô thích được gần cháu để bế vào ḷng hoài à."
Bà Brigitte sung sướng đứng cạnh gia đ́nh, mỉm cười nh́n con cháu đang hớn hở với những tin vui:
-" Mẹ biết Orchid sẽ lo lắng khi nhận được điện tín của mẹ, nhưng đây là ư kiến của Maurice khi biết ḿnh sẽ về đến nhà hôm qua, Maurice muốn gia đ́nh họp mặt để kỷ niệm ngày con về Pháp với gia đ́nh hai năm về trước."
Bạch Lan gật đầu như thông cảm, ôm hôn bà mẹ nuôi rồi quay về phía hai vợ chồng Maurice đang đứng cười trừ:
-" Th́ ra cũng là ông Bác sĩ của em, bắt đền đó, làm Orchid lo sợ muốn chết, cứ nghĩ bậy bạ, tưởng mẹ đau nhiều, lỡ có mệnh hệ ǵ và anh chị c̣n ở Tunisie, một ḿnh Orchid làm sao kham nỗi. Đâu ngờ đây lại là ư kiến của anh Maurice."
Nàng làm ra vẻ hờn dỗi, vừa nói vừa ch́a đôi môi xinh đẹp ra, vừa nguưt yêu người anh nuôi, đang đỏ mặt nh́n vợ như cầu cứu:
-"Thôi cho anh chị xin lỗi, cũng tại chị nữa đó, v́ chị muốn em gặp bé Michelle và làm em ngạc nhiên không đoán được tin vui, nên..."
Bạch Lan ôm hôn Catherine như hiểu ư:
-"Orchid đùa tí thôi chứ thật ra em thích và vui lắm, thấy mẹ và anh chị mạnh khỏe và thương yêu em như thế này, em cảm xúc v́ biết ḿnh quá may mắn. Xin cám ơn mẹ và anh chị đă cho em giây phút sung sướng này."
Bạch Lan ngừng lại rồi ngắm bé Michelle, nàng ngạc nhiên thấy bé hơi giống ḿnh, đôi mắt tṛn đen, không xanh như Catherine, và tóc chỉ hơi hoe vàng không như Maurice. Tuy nhiên khuôn mặt th́ rất dễ thương giống hệt cả Catherine từ chiếc mũi cao đến chiếc cằm nhỏ.
Sau hai ngày cuối tuần vui chơi với gia đ́nh người Pháp, Bạch Lan đáp chuyến xe lửa tốc hành trở lại trường. Sáng hôm đó lúc Bạch Lan đang ngồi trong thư viện lớn của trường để sưu tầm tài liệu cho bài tập, nàng nghe bước chân người đến bên cạnh rồi tiếng đằng hắng và giọng nói của Bằng, làm nàng ngạc nhiên v́ không hiểu tại sao Bằng lại được nghỉ và đến thăm Bạch Lan trong ngày thường:
-"Chào Bạch Lan, Lan có khỏe không? Chắc Bạch Lan ngạc nhiên lắm, Bằng cần phải gặp Lan nên đă xin nghỉ phép hôm nay và sau khi gặp Lan, Bằng phải trở về trường ngay chiều hôm nay."
Hai người đi ra ngồi tại chiếc ghế đá trong công viên cạnh thư viện.
Trời đă vào cuối mùa thu, khí hậu hơi lành lạnh, Bạch Lan kéo fermature của chiếc áo ấm lên cao, rồi trầm ngâm vừa lắng tai nghe vừa nh́n Bằng trong bộ Quân phục nỉ màu xanh đậm của Hải Quân:
-" Cách đây hai ngày, Bằng và những người bạn Sinh viên Sĩ quan Việt Nam đang theo học trường Hải Quân tại Brest được vị Chỉ Huy trưởng mời lên văn pḥng và thông báo cho biết là chính phủ Pháp và chính phủ Việt Nam Cọng Ḥa đă quyết định không cho Sinh viên tiếp tục theo học tại các trường Quân sự tại Quốc gia của ḿnh nữa. Các bạn Sinh viên Việt Nam và Bằng dự định sẽ phải rời Pháp trong chuyến bay của hăng Hàng không Air France rời Brest về Việt Nam vào thứ bảy này, do đó Bằng vội vàng lên đây gặp từ giă Bạch Lan trước khi lên đường trở về Việt Nam."
Bạch Lan ngồi lặng yên, tâm hồn xao xuyến phân vân, không biết phản ứng như thế nào trước giọng nói Bắc kỳ trầm buồn của người bạn đồng hương. Một xúc cảm chợt đến, dữ dội và mănh liệt làm Bạch Lan không kiềm chế được, nàng ôm chầm lấy Bằng, gục đầu vào vai khóc nức nở như buồn tủi cho thân phận ḿnh và trong khoảng khắc nàng cảm thấy như một làn môi ấm đang áp mạnh vào đôi môi của ḿnh.
Bạch Lan không tỏ ra có phản ứng trước nụ hôn từ một người đàn ông mà nàng đă thiếu thốn từ hơn hai năm nay, một nụ hôn mà nàng mong ước từ đôi môi của một người thanh niên khác đang sống tại một phương trời xa xăm, không phải là người con trai đang say đắm ôm nàng trong ṿng tay hiện tại. Người thiếu nữ Việt Nam tràn đầy nhựa sống, cô đơn thiếu thốn t́nh yêu, đang sống trong môi trường văn minh tiến bộ của một nước Tây phương, xa quê hương yêu dấu, cảm thấy yếu đuối và cần thiết được thỏa măn tâm t́nh, thèm muốn những nụ hôn an ủi và âu yếm của người khác phái.
Nhưng rồi ư tưởng buồn tủi, hờn dỗi, bất măn chợt đến với Bạch Lan, nàng dùng hai tay đẩy thân h́nh người bạn trai ra xa, ấp úng điều ǵ không rơ, rồi cúi đầu vùng chạy về phía cửa thư viện trước ánh mắt ngạc nhiên của các Sinh viên Pháp khi thấy Lan vội vă lướt ngang qua họ như người bị ma đuổi.
Bằng cũng thế, anh ngạc nhiên trước phản ứng bất ngờ của Bạch Lan, anh định đuổi theo, nhưng rồi suy nghĩ, đứng lặng người một lúc, bâng khuâng nh́n theo bóng dáng của người thiếu nữ Việt Nam đang ḥa vào trong đám đông người trong công viên thư viện.
Trên không đàn chim bồ câu đang bay lượn chờ mồi tung ra từ tay của những Sinh viên ngồi sưởi ấm dưới ánh nắng mặt trời tại công viên trường đại học.
Từ xa tiếng chuông quen thuộc của nhà thờ Notre Dame de Paris chậm răi điểm 12 tiếng ngân dài.

(Trở lại trang Mộng Đời)
| | |