Hồi Kư

PHÓNG SỰ












Người sĩ quan trên chiếc tàu Hải Quân Việt Nam

Phóng sự của Vũ Quí Hạo Nhiên
(Courtesy of Người Việt Daily Newspaper)

ben bach dang

Kỹ sư Phạm Đ́nh San nhận ra h́nh của chính ḿnh trên báo. Khi báo Người Việt viết về cựu thủy thủ tàu USS Kirk t́m cô con gái tinh thần của ḿnh và kể về chuyến công tác di tản của chiến thuyền này, báo Người Việt đăng tấm h́nh hai sĩ quan, một Mỹ một Việt, đứng nghiêm chào và trao quyền chỉ huy. Vị thiếu tá trong h́nh chính là ông Phạm Đ́nh San.
“Tôi chính là người hạm trưởng trong tấm h́nh đăng trên báo,” ông San gọi vào ṭa sọan Người Việt và báo cho tôi biết.

Chiếc tàu trong h́nh là tàu Chí Linh HQ-11 của Hải Quân Việt Nam, ông San giải thích. Chiếc Chí Linh nằm trong đoàn tàu chiến của Hải Quân, đi từ Côn Sơn đế Philippines. Song hành với đoàn tàu này là hai chiến hạm Mỹ, chiếc USS Kirk và chiếc USS Cook.
Từ sau Tết Ất Măo 1975, chiếc Chí Linh được lệnh ra tuần tiểu bảo vệ dàn khoan dầu Bông Hồng 9, ng̣ai khơi Vũng Tàu. Chưa được hai tháng, dàn khoan dầu rút đi. “Tối hôm đó là ngày 19 Tháng Ba, sinh nhật tôi,” ông San kể lại. “General Manager của dàn khoan mời tôi ăn tối. Bửa ăn nói chuyện b́nh thường, không có ǵ cả. Sau bửa ăn, ông ấy nói với tôi sáng mai cả dàn khoan sẽ rút đi.”
Người general manager đưa danh thiếp cho ông San. “Ông ấy đưa tôi cái cạc visit. Dân làm ăn họ hay có cạc visit.” Danh thiếp này, tới nay ông San c̣n giữ. “Ông ấy c̣n nói thêm, nếu trong thời gian sắp tới có cần ǵ th́ liên lạc,” số điện thọai và địa chỉ ở Singapore. “Ḿnh th́ nghĩ là họ khoan xong có lẽ không thấy dầu th́ họ nhổ neo đi, đâu có ngờ là tín hiệu riêng,” ông San kể.
Sáng sớm, dàn khoan nhổ neo. Không c̣n dàn khoan để canh giữ, ông San điện về Bộ Tư Lệnh Vùng Ba Duyên Hải, xin chỉ thị. Lập tức, tàu Chí Linh nhận được điện hỏa tốc, “trực chỉ Cam Ranh và nhận lệnh của Bộ Tư Lệnh Vùng 2 Duyên Hải.”
Ra Cam Ranh, Tư Lệnh Vùng 2 Duyên Hải là Phó Đề Đốc Ḥang Cơ Minh ra lệnh cho tàu Chí Linh tuần tiểu Vịnh Cà Ná. Từ Cà Ná, tàu Chí Linh sau đó lại được lệnh trực chỉ Quy Nhơn, để phối hợp cùng nhiều tàu chiến khác, hỗ trợ tiếp cứu Sư Đ̣an 22 Bộ Binh khi đó đang rút lui. Đến khi Quy Nhơn thất thủ, tàu Chí Linh được lệnh trở lại Vịnh Cà Ná.
“Đường Quốc Lộ 1 chạy quanh Vịnh Cà Ná, đêm đêm, tôi thấy xe tăng Bắc Vịêt bật đèn nối đuôi nhau đi. Khi đó, v́ quân nhu quân liệu thiếu, chúng tôi bị giới hạn mỗi ngày chỉ bắn 2 viên, nhưng tôi thấy xe tăng đi hàng đ̣an, tôi ra lệnh bắn, bất chấp giới hạn.”

Gíáp bên Vịnh Cà Ná có hai ḥn núi, mang tên Mũi Đá Chẹt. Quốc Lộ 1 chạy đường đèo quanh Mũi Đá Chẹt, băng cây cầu giữa hai ngọn núi. “Mục tiêu của tôi là cây cầu đó. Tôi nhắm ngay cây cầu, cứ xe tăng đi qua là tôi bắn,” ông San kể tiếp.
Chiếc Chí Linh đơn thương độc mă đứng chơ vơ giữa Vịnh Cà Ná bắn nhau với đ̣an xe tăng, pháo, bộ đội đang tiến về hướng Cam Ranh, Phan Thiết.
Đứng sát bờ, tàu Chí Linh từ biển bắn vào, quân đội Bắc Việt từ đất liền bắn ra. “ Theo nguyên tắc tác chiến, phải có ăng ten chính và ăng ten phụ,” ông San giải thích. “Khi đó, viên hạ sĩ quan vô tuyến là Thượng Sĩ Nguyễn Văn Bàng đi cùng một số người nữa, đi từ ḷng tàu ra phía sau, leo lên mở nắp cửa tṛn định dựng một cây ăng ten phụ.”
Đúng lúc đó, chiếc Chí Linh bị bắn trúng trực xạ. Viên đạn bay xuyên từ cánh tả ngạn, xuyên tới bên hữu ngạn tàu, nhưng bay xuyên ra tới ng̣ai rồi mới nổ. Tuy không bị đạn nổ trong tàu_”nếu nổ trong tàu th́ chắc ch́m rồi”- nhưng bị thủng hai lỗ hai bên, “lớn bằng nắp thùng phuy.”
Chiếc tàu th́ thóat hiểm, nhưng viên thượng sĩ th́ không thóat được.
Đúng lúc đang mở nắp lên boong tàu, bị viên đạn trực xạ bắn trúng, thượng sĩ vô tuyến Nguyễn Văn Bàng trở thàng quân nhân Việt Nam Cộng Ḥa cuối cùng hy sinh trên tàu Chí Linh HQ-11.

Chạy khỏi Sài G̣n

Cam Ranh, Phan Thiết thất thủ, đ̣an tàu cùng rút. Tới mặt trận Phước Tuy, B́nh Tuy, đ̣an tàu lại tham gia giải cứu bốc sinh viên sĩ quan Đà Lạt chạy từ cao nguyên về bờ biển. Đến khi B́nh Tuy mất nốt, đ̣an tàu rút về Vũng Tàu, rồi về Sài G̣n.
Chí Linh cập cầu Sài G̣n chiều ngày 28 Tháng Tư. Lúc này, quân cảng đă bị cấm trại, nội bất xuất, ngọai bất nhập. Đến trưa ngày 29 Tháng Tư, t́nh h́nh Sài G̣n đă trở nên hỗn lọan, ông San xin phép về thăm nhà. Đây là chuyến về thăm nhà đầu tiên kể từ ngày Tết, sau khi nhận lệnh lên tàu đi tuần tiểu quanh dàn khoan dầu. Và cũng sẽ là chuyến cuối cùng.
Tư lệnh phó hạm đội cấp cho ông San một đặc vụ lệnh, lại cho mượn một xe jeep và một tài xế. Trên đường ra cổng, có hai hạm trưởng khác xin đi theo. Chở ông San về đến nhà, ông tài xế tiếp tục chở hai vị tá kia về nhà họ.
Lúc đó gia đ́nh ông San ở nhà vừa đông thêm một ít. Ng̣ai người vợ trẻ và cậu con trai mới 2 tuổi, c̣n có cô dưỡng nữ và cũng là con người em trai ông San, và bà nội của các cháu, vừa mới từ Nha Trang chạy vào.
Đă về được nhà, thấy cả nhà b́nh yên, bụng cũng an tâm nhưng thực sự cũng không biết phải làm ǵ. Đến khỏang 7 rưởi tối, người tài xế xe jeep bỗng xồng xộc chạy vào nhà. “Ông ấy hô lên, ‘ May quá hạm trưởng c̣n đây, tôi chở hai ông hạm trưởng kia và gia đ́nh họ vào lại bộ tư lệnh hạm đội rồi,’ rồi ông ấy giục tôi lên xe.”
Cả gia đ́nh ông San năm người chất lên xe jeep chạy vào quân cảng, nhưng đến nơi, cả vùng đă rào kẻm gai kín mít. Quân Cảnh, Thủy Quân Lục Chiến đứng gác, không thể vào được, đành phải chạy qua cư xá Cửu Long, vào nhà một sĩ quan Hải Quân khác là ông Phạm Văn Hưng. Ông Hưng không có nhà, người em vợ cho biết “ anh Hưng chị Hưng c̣n ở căn cứ Tân Châu.”
Để gia đ́nh ở lại nhà ông Hưng, ông San lấy thuyền của ty quân cảng vào lại bộ tư lệnh hạm đội. Vừa đến nơi, ông San Được gọi lên họp khẩn cấp.
Không phải môt ḿnh ông San lên họp. Trong pḥng họp có mặt tất cả các hạm trưởng. Tại đây họ nhận được lệnh của vị tư lệnh hạm đội:
“Tư Lệnh Hải Quân đă cho lệnh di tản. Các hạm trưởng chuẩn bị rời bến.”
Lúc 11 giờ 47 đêm 29 Tháng Tư, tàu Chí Linh tách bến. Trên tàu c̣n có Đại Tá Đỗ Kiểm, tham mưu phó hành quân, Trung Tá Phan Tấn Hưng, chỉ huy trưởng người nhái, gia đ́nh ông San và gia đ́nh ông Phan Tấn Hưng. Người em vợ và mẹ vợ ông Phạm Văn Hưng quyết định ở lại, “chờ anh Hưng.”

bai truoc Vung Tau Một tóan thủy thủ cho ra ng̣ai t́m gia đ́nh để cùng đi, nhưng tóan này đă phân tán mỗi người một nơi, không c̣n liên lạc được nữa. “Sáng 30 Tháng Tư, tôi quyết định neo tại phao London Maru, ng̣ai cửa Vũng Tàu để chờ tóan nhân viên HQ-11 về nhà đón gia đ́nh. Khi nghe radio biết ông Dương Văn Minh đầu hàng, Tư Lệnh Hạm Đội Phạm Mạnh Khuê ‘Anh hăy nhổ neo ra Côn Sơn. Phi cơ địch có thể cất cánh từ Tân Sơn Nhất. Có thể bị truy kích.”
Chiếc Chí Linh ra Côn Sơn, nhập chung đ̣an tàu Hải Quân Việt Nam và thực hiện chuyến đi cuối cùng rời khỏi tổ quốc.

Hai lá cờ trên tàu Chí Linh

Tàu Chí Linh HQ-11 chỉ mang quốc tịch Việt Nam được thêm một tuần Khi sắp đến hải phận Philippines, chiếc tàu đă phải chuyển sang quyền chỉ huy của Hoa Kỳ để có thể vào căn cứ Subic.
Người đại diện Hải Quân Hoa Kỳ nhận tàu Chí Linh là Trung Úy John Pine. Ṭan thể quân cán chính trên tàu đă làm lễ chào cờ, hạ kỳ Việt Nam Cộng Ḥa, và thượng kỳ Hoa Kỳ. Sau buổi lễ bàn giao, Trung Úy Pine xin lá cờ Việt Nam Cộng Ḥa làm kỷ niệm.
Từ căn cứ Subic Bay, gia đ́nh ông Phạm Đ́nh San đi Guam, rồi tới Mỹ vào trại tỵ nạn Camp Pendleton đúng ngày Lễ Độc Lập 04 Thàng Bảy. Xuất trại, ông San làm lại cuộc đời từ con số không với việc khuân vác trong nhà máy cao su tại Orange, California, và sống trong một căn apartment hai pḥng ngủ thuê tại Stanton, gần Westminster nay đă thành khu Little Saigon trù phú.
Chính tại đây, vào Tháng Mười Hai năm 1975, đă có 4 người Mỹ đến gơ cửa. Ông San mở cửa, và trước mặt ông là vợ chồng Trung Úy John Pine và hai đứa con nhỏ. ‘Ông ta ôm tôi mừng rỡ và thăm hỏi một cách chân t́nh như là đă thân thiết từ lâu lắm rồi,” ông San kể.
Ông San mời gia đ́nh Pine ở lại ăn cơm tối. Ông nhớ lại, “Anh có biết tôi đăi họ những món cao lương mỹ vị ǵ không? Đó là món ḿ xào thập cẩm làm bằng sợi ḿ lấy ra từ 6 gói ḿ ramen, lọai ḿ ăn liền, đem trụng nước sôi cho mềm rồi bỏ vào chảo xào chung với hot dogs, carrot, broccoli và celery.”
Trước khi ra về, John Pine gửi lại cho ông San kỷ vật Pine đă giữ từ ngày mà Tướng Cang từng gọi là “ngày đau buồn nhất của tất cả mọi người.” Đó là lá cờ Việt Nam Cộng Ḥa có dấu rách nhỏ, là lá cờ được hạ xuống từ cột cờ chiếc tàu Chí Linh. Và cả lá cờ Hoa Kỳ, chính là lá cờ được treo lên sau đó. Trung Úy Pine cũng tặng thêm một số h́nh ảnh chụp trong ngày vận mệnh đó.
Chính nhờ nghĩa cử của Trung Úy Pine mà chiếc tàu Chí Linh có lẽ là chiếc tàu duy nhất có được một số h́nh ảnh buổi hạ kỳ, thượng kỳ, bàn giao.
Trung Úy Pine đă qua đời vào khỏang giữa thập niên 1990. Sau gần hai thập niên chinh chiến và đă lên đến cấp bậc Đại tá, John Pine thiệt mạng trong một tai nạn xe hơi khi trên đường đi dự đám cưới một thủy thủ dưới quyền ḿnh.
Tại buổi họp mặt USS Kirk, ông San đă mang ra hai lá cờ, trưng ra cho mọi người coi. Sau đó, ông lại gói lại mang về. Ông cho biết, “tất cả h́nh ảnh và hai lá cờ đó tôi đă giữ ǵn như những báu vật nên chỉ đưa cho các đoàn viên của USS Kirk xem trong ngày hội ngộ rối lại đem về cất giữ”.

Vũ Quí Hạo Nhiên



Phạm Đ́nh San